Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng lãnh đạo nghiêm trọng, khi 5 trong số 8 phó chủ tịch FIFA đã công khai tuyên bố mất niềm tin vào ông. Sự kiện này được châm ngòi bởi việc sa thải Giám đốc điều hành Kevin Lamour và những tranh cãi xoay quanh kế hoạch thương mại hóa World Cup của Infantino, đặt ra dấu hỏi lớn về tương lai của ông tại chiếc ghế quyền lực nhất bóng đá thế giới.

Điểm chính của cuộc khủng hoảng
- Sandor Csanyi mất niềm tin: Vào ngày 19 tháng 8 năm 2026, phó chủ tịch FIFA Sandor Csanyi đã gửi thư tuyên bố mất niềm tin vào Infantino, chỉ trích “đánh giá chuyên môn, tiêu chuẩn đạo đức và khả năng lãnh đạo” của ông.
- Sa thải Kevin Lamour: Giám đốc điều hành FIFA Kevin Lamour bị sa thải vào ngày 17 tháng 8 năm 2026, sau khi công khai chỉ trích kế hoạch thương mại hóa World Cup của Infantino.
- Kế hoạch thương mại hóa World Cup: Infantino đề xuất bán 20% quyền thương mại của World Cup cho các nhà đầu tư tư nhân để huy động 4,2 tỷ USD, nhưng đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ và cuối cùng phải rút lại.
- Làn sóng phản đối từ các phó chủ tịch: Sandor Csanyi là phó chủ tịch thứ năm kêu gọi Infantino từ chức, cùng với Aleksander Ceferin (UEFA), Sheikh Salman bin Ebrahim Al-Khalifa (AFC) và Victor Montagliani (CONCACAF).
- Bầu cử Chủ tịch FIFA: Cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA tiếp theo sẽ diễn ra vào ngày 18 tháng 3 năm 2027 tại Rabat, Morocco, nơi Infantino đang tìm kiếm nhiệm kỳ thứ tư nhưng đối mặt với thách thức lớn.
Nguyên nhân sâu xa: Kế hoạch thương mại hóa World Cup
“Giọt nước tràn ly” dẫn đến cuộc khủng hoảng hiện tại có thể bắt nguồn từ kế hoạch thương mại hóa World Cup gây tranh cãi của Gianni Infantino. Ông đã đề xuất bán 20% quyền thương mại của giải đấu danh giá này cho các nhà đầu tư tư nhân, với mục tiêu huy động khoảng 4,2 tỷ USD. Kế hoạch này được định giá vốn chủ sở hữu khoảng 20 tỷ USD.
Tuy nhiên, đề xuất này đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ nhiều liên đoàn bóng đá lớn trên thế giới, bao gồm UEFA (châu Âu), AFC (châu Á) và Concacaf (Bắc, Trung Mỹ và Caribe). Họ coi đây là hành động “bán linh hồn của bóng đá”, lo ngại về việc mất quyền kiểm soát và ảnh hưởng của các liên đoàn đối với giải đấu quan trọng nhất của FIFA. Trước sức ép lớn, Infantino cuối cùng đã phải rút lại kế hoạch này.
Sự ra đi của Kevin Lamour và làn sóng phản đối
Việc sa thải Kevin Lamour, Giám đốc điều hành của FIFA, vào ngày 17 tháng 8 năm 2026, được xem là một yếu tố then chốt châm ngòi cho sự bùng nổ của cuộc khủng hoảng. Lamour đã công khai chỉ trích kế hoạch thương mại hóa World Cup của Infantino, và việc ông bị sa thải ngay sau đó đã khiến nhiều người tin rằng đây là một động thái trả đũa. Sandor Csanyi, phó chủ tịch FIFA, đã gọi việc sa thải Lamour là “giọt nước tràn ly” khiến ông mất niềm tin vào Infantino.
Csanyi không phải là người duy nhất. Ông là phó chủ tịch thứ năm trong số tám phó chủ tịch của FIFA công khai kêu gọi Infantino từ chức hoặc bày tỏ sự mất niềm tin. Các phó chủ tịch khác đã lên tiếng chỉ trích Infantino bao gồm Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin, Chủ tịch AFC Sheikh Salman bin Ebrahim Al-Khalifa và Chủ tịch CONCACAF Victor Montagliani. Sự đồng lòng phản đối từ các liên đoàn châu lục lớn cho thấy mức độ nghiêm trọng của sự rạn nứt trong nội bộ FIFA.
Ai là những phó chủ tịch quay lưng với Infantino?
Hiện tại, có 5 phó chủ tịch FIFA đã công khai bày tỏ sự mất niềm tin hoặc kêu gọi Gianni Infantino từ chức. Họ bao gồm:
- Sandor Csanyi: Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Hungary và phó chủ tịch FIFA, người đã gửi thư chính thức tuyên bố mất niềm tin vào Infantino vào ngày 19 tháng 8 năm 2026.
- Aleksander Ceferin: Chủ tịch UEFA, người đã nhiều lần công khai chỉ trích các chính sách và kế hoạch của Infantino.
- Sheikh Salman bin Ebrahim Al-Khalifa: Chủ tịch AFC, cũng là một trong những tiếng nói phản đối mạnh mẽ các đề xuất của Infantino.
- Victor Montagliani: Chủ tịch CONCACAF, người đã bày tỏ sự không hài lòng với cách Infantino điều hành tổ chức.
- Một phó chủ tịch khác: Thông tin chi tiết về phó chủ tịch thứ năm chưa được công bố rộng rãi, nhưng sự kiện này cho thấy một xu hướng phản đối ngày càng tăng.
Trong khi đó, chỉ có Alejandro Domínguez của CONMEBOL (Nam Mỹ), Patrick Motsepe của Liên đoàn bóng đá châu Phi và Lambert Maltock của châu Đại Dương vẫn được cho là ủng hộ Infantino.
Tương lai của Infantino và cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA 2027
Cuộc khủng hoảng hiện tại đặt ra một thách thức lớn cho Gianni Infantino trong bối cảnh cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA tiếp theo sẽ diễn ra tại Đại hội FIFA ở Rabat, Morocco, vào ngày 18 tháng 3 năm 2027. Infantino đang tìm kiếm nhiệm kỳ thứ tư, nhưng làn sóng phản đối từ các phó chủ tịch và liên đoàn châu lục có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ hội tái đắc cử của ông.
Thậm chí, một tổ chức nhân quyền có tên FairSquare đã chính thức thách thức tư cách ứng cử của Infantino, cho rằng ông đã phục vụ tối đa ba nhiệm kỳ theo quy chế của FIFA. Nếu thách thức này được chấp nhận, Infantino thậm chí có thể không đủ điều kiện để tranh cử. Tương lai của Infantino tại FIFA đang trở nên bất định hơn bao giờ hết, và cuộc bầu cử năm 2027 hứa hẹn sẽ là một trong những sự kiện chính trị đáng chú ý nhất trong lịch sử bóng đá thế giới.
Ảnh hưởng đến World Cup 2026 và các giải đấu tương lai
Cuộc khủng hoảng thượng tầng tại FIFA chắc chắn sẽ có những ảnh hưởng nhất định đến World Cup 2026 và các giải đấu tương lai. Mặc dù World Cup 2026 đã được lên kế hoạch và chuẩn bị kỹ lưỡng, sự bất ổn trong ban lãnh đạo có thể gây ra những lo ngại về quản lý và điều hành. Các liên đoàn châu lục, với tiếng nói ngày càng mạnh mẽ, có thể yêu cầu những thay đổi trong cách thức tổ chức và phân chia lợi nhuận từ các giải đấu lớn.
Nếu Infantino không thể duy trì vị trí của mình, một ban lãnh đạo mới có thể sẽ đưa ra những chính sách và định hướng khác, có khả năng ảnh hưởng đến cấu trúc, thể thức và thậm chí là địa điểm của các giải đấu trong tương lai. Điều này có thể dẫn đến một kỷ nguyên mới cho bóng đá thế giới, với sự phân chia quyền lực và ảnh hưởng khác biệt giữa các liên đoàn và FIFA.
Ý nghĩa của cuộc khủng hoảng này đối với bóng đá thế giới
Cuộc khủng hoảng thượng tầng tại FIFA không chỉ là một vấn đề nội bộ của tổ chức này mà còn mang ý nghĩa sâu rộng đối với toàn bộ nền bóng đá thế giới. Nó phản ánh sự căng thẳng giữa quyền lực tập trung của FIFA và mong muốn tự chủ, ảnh hưởng của các liên đoàn châu lục. Kế hoạch thương mại hóa World Cup của Infantino, dù đã bị rút lại, đã phơi bày những rạn nứt về tầm nhìn và lợi ích giữa các bên.
Nếu Infantino không thể vượt qua được cuộc khủng hoảng này, nó có thể mở ra một kỷ nguyên mới cho FIFA, nơi các liên đoàn châu lục có tiếng nói mạnh mẽ hơn trong việc định hình tương lai của bóng đá. Điều này có thể dẫn đến một cấu trúc quản lý minh bạch hơn, hoặc ngược lại, tạo ra những cuộc đấu đá quyền lực mới. Dù kết quả ra sao, cuộc khủng hoảng này chắc chắn sẽ là một cột mốc quan trọng trong lịch sử của FIFA và bóng đá thế giới.
Tài liệu tham khảo
- theguardian.com
- irishtimes.com
- bbj.hu
- ground.news
- middle-east-online.com
- aljazeera.com
- inquirer.net
- pulsesports.co.ke
- si.com
- theguardian.com
- openthemagazine.com
- jacobin.com